Marcelo và bài viết 'But first we attack' |Phần 01: Ông nội, Ronaldo, Romario và kí ức World Cup 1994

68

'But first we attack' do chính Marcelo viết và đã được đăng tải trên theplayerstribune.com. Chúng tôi xin trân trọng gửi đến bản dịch tiếng Việt bài viết để quý bạn đọc hiểu hơn về cuộc đời số 12 kể từ khi anh bắt đầu yêu trái bóng tròn.

Thông điệp quảng cáo

Tôi nên bắt đầu từ đâu nhỉ ? Tôi muốn kể với mọi người ông nội tôi đã thay đổi cuộc đời tôi. Nhưng tôi cũng muốn kể về Ronaldo (Ronaldo Nazario người Brazil). Và cả về Romario đã thò đầu ra máy bay, rồi về chiếc Volkswagen màu cam nữa.

Chúng ta sẽ có nhiều chuyện để nói vậy nên hãy cùng bắt đầu từ một mùi hương.

Đó là một trong những thứ đầu tiên tôi có thể ghi nhớ. Khi tôi lên 6 và đang kì nghỉ hè, tôi vẫn thường dạy từ lúc 7h30 sáng và đi thẳng xuống bãi biển Botafogo để chơi bóng.

Bãi biển nằm ở thành phố Rio, nơi những cầu thủ xuất sắc nhất xuất hiện. (mặt cười)

Ở đó có một công viên cạnh biển, một sân futsal và một khu cho bọn trẻ con. Thêm nữa, luôn có một người đàn ông già hô to “1 dollar ! 1 dollar ! 1 dollar !” với những người đỗ ô tô cạnh đó.

Ông già ấy trông xe với giá 1 dollar. Tôi vẫn nhớ giọng nói ấy, nhưng thứ tôi nhớ nhất lại là mùi của đất. Có một cái ông thoát bị vỡ làm nước ngấm xuống mặt sân, biến nó thành bãi nhớp nhúa. Nên sáng nào đi xuống sân chơi, tôi cũng phải ngửi cái mùi ấy.

Khoảng sân chơi bị chiếm hữu bởi những fan cuồng tín Botafogo FR. Có những ngày xuống chơi thì bọn nó đã chiếm mất sân, nên tôi đá qua đá lại một mình ở rìa ngoài. Có những ngày xuống đó thì chẳng có ma nào cả. Không vấn đề. Marcelito vẫn ngày ngày ở đó để chơi bóng.

Tôi nhớ như in cái mùi nhớp nhúa và cảm giác đôi chân chơi bóng như thế nào ngày ấy. Tôi đã nhận ra điều gì có ý nghĩa với mình. Bất cứ khi nào được chơi bóng, tôi không thể bực bội. Thậm chí không cần ai chơi cùng, tôi chỉ cần trái bóng mà thôi.

Cũng mùa hè ấy, World Cuo 94 được tổ chức tại Mỹ. Ở Brazil, cứ trước mỗi kì giải bóng đá vô địch thế giới được diễn ra, mọi người trong khu đều ra ngoài vẽ lên tường để chào đón World Cup. Mọi thứ được vẽ chỉ với 3 màu xanh lá, xanh dương và vàng – những con phố, bức tường, hàng rào, vẽ lên cả mặt nữa. Nó đã trở thành kí ức với mọi đứa trẻ tại Brazil. Rồi có một ngày tôi đọc câu chuyện của Ronaldo, về việc anh ấy đã xuống đường ăn mừng trước kì World Cup 1982 và vẽ gương mặt của Zico. 

Marcelo và bài viết 'But first we attack' |Phần 01: Ông nội, Ronaldo, Romario và kí ức World Cup 1994

"Anh đoán được không, Ronaldo ?

Ronaldo, nếu anh đọc được những dòng này, lúc đó tôi mới chỉ 6 tuổi. Tôi cùng lũ bạn đã vẽ khuôn mặt anh trên phố. Anh là người hùng của chúng tôi. Nó đã trở thành kí ức gắn chặt lấy tôi đấy.

Sẽ thật vui nếu chúng ta nhớ hết mọi thứ trong cuộc đời. Tôi không nhớ nhiều về trận chung kết 1994 Brazil đã chiến thắng, mọi thứ đều lờ mờ. Nhưng tôi vẫn nhớ như in về một bức hình trên trang bìa tờ báo địa phương. Đội tuyển đang trên máy bay hạ cánh, Romario như thể đã đu người ra khỏi buồng máy bay, vẫy lá cờ Brazil thật lớn như thể anh ấy mới chinh phục thế giới.

Tôi nhớ cảm giác trái tim mình như muốn vỡ tung vì lòng tự hào khi xem bức ảnh ấy. Tôi nghĩ ‘Lạy chúa, một ngày nào đó con sẽ làm được.

Tất nhiên đó luôn là một giấc mơ lố bịch. Đầu tiên, có hơn 200 triệu người Brazil và tất cả đều muốn trở thành cầu thủ, thậm chí với những người đã già. Thứ hai, lúc đó tôi còn chưa hiểu cầu thủ thực sự là như thế nào. Tôi mới chỉ chơi sân 5 futsal. Hơn nữa, đi đây đó cùng câu lạc bộ không hề thực tế với nhà tôi chút nào. Bọn trẻ ở Anh hãy Mỹ có thể không hiểu điều này, nhưng với tầng lớp nghèo tại Brazil, ở thời mà tôi chỉ là 1 đứa trẻ, giấc mơ ấy thật sự rất rất đắt đỏ.

Nhưng may mắn thay ông nội luôn sẵn sàng hi sinh mọi thứ vì tôi. Ông ấy là người quan trọng nhất trong mọi câu chuyện cuộc đời tôi. Nếu bạn muốn biết ông ấy như thế nào, xem nào…một người cá tính. Ông nội luôn đeo kính râm và hàng ngày nói những điều đặc biệt với bạn bè xung quanh.

Làm cách nào để tôi dịch nó sang tiếng Anh nhỉ ?

Ông ấy sẽ nói: 

“Trời ạ, nhìn tao này. Tao không có dù chỉ một dollar, nhưng tao luôn vui vẻ như một thằng khốn"

- (nguyên văn: “Hell, look at me. I don’t have a single dollar in my pocket, but I’m happy as a motherf*****!”)

Ông ấy thường lái xe đưa tôi đi chơi futsal trên chiếc xe Volkswagen Variant cũ kĩ. Tôi nghĩ nó có từ năm 1969. Nhưng khi lên 8-9, tôi thường phải thi đấu xa nhà với cả đội. Thật tốn kém với gia đình nếu họ phải trả nhiều tiền chỉ để mua nhiên liệu cho chiếc xe với những chuyến đi, những bữa trưa, mọi thứ nên ông nội đã đưa ra một quyết định thay đổi cuộc đời tôi.

Ông đã bán chiếc xe và dùng tiền để mua vé xe buýt cho 2 ông cháu. Đưa ra một quyết định thiệt thòi cho bản thân, bạn sẽ nghĩ ông ấy sẵn sàng chết vì niềm tin hoặc “Ông ấy thật đáng thương”. Nhưng không hề nhé.

“Thằng cháu tôi là cầu thủ hay nhất tại Rio, tại Brazil! Xuất chúng! Không thể ngăn cản!” 

 Trong mắt của ông nội, tôi không bao giờ sai. Điều đó thật vui. Ông nội sẵn sàng về nhà sau mỗi trận đấu và nói với cha tôi: “Con nên đến xem Marcelo. Hôm nay nó đã làm những điều thật không thể tin được.”

Cha tôi luôn bận bịu với công việc nên thật khó để ông đến xem tôi chơi bóng. Có thể ông ấy nghĩ ông nội bị điên ấy. Điều vui nhất khi tôi thi đấu như c*t là ông nội luôn nhún vai và nói: “Gì cũng được, con sẽ làm tốt hơn.”

Ông nội khiến tôi có cảm giác mình như Ronaldo khi tôi mới chỉ lên 9. Thề với chúa, tôi luôn về nhà mà ưỡn ngực như thể 'Đúng rồi đấy, con là một cầu thủ.'

(Còn tiếp)
Hoàng Hải - dịch từ theplayerstribune.com


Tin cùng chuyên mục